「游春十二首」是由唐朝姚合所作的一首优美诗词,本文给大家带来了「游春十二首」的全文,「游春十二首」的意思,「游春十二首」的赏析,「游春十二首」的拼音,「游春十二首」的诗意等内容。。译文对照
「游春十二首」全文阅读
正月一日后,寻春更不眠。
自知还近僻,众说过于颠。
看水宁依路,登山欲到天。
悠悠芳思起,多是晚风前。
官卑长少事,县僻又无城。
未晓冲寒起,迎春忍病行。
树枝风掉软,菜甲土浮轻。
好个林间鹊,今朝足喜声。
诗酒相牵引,朝朝思不穷。
苔痕雪水里,春色竹烟中。
迎雨缘池草,摧花倚树风。
书非名利事,爱此少人同。
尘中主印吏,谁遣有高情。
趁暖檐前坐,寻芳树底行。
土融凝墅色,冰败满池声。
渐觉春相泥,朝来睡不轻。
疏顽无异事,随例但添年。
旧历藏深箧,新衣薄絮绵。
暖风浑酒色,晴日畅琴弦。
同伴无辞困,游春贵在先。
看春长不足,岂更觉身劳。
寺里花枝净,山中水色高。
嫩云轻似絮,新草细如毛。
并起诗人思,还应费笔毫。
悠悠小县吏,憔悴入新年。
远思遭诗恼,闲情被酒牵。
恋花林下饮,爱草野中眠。
疏懒今成性,谁人肯更怜。
处处春光遍,游人亦不稀。
向阳倾冷酒,看影试新衣。
嫩树行移长,幽禽语旋飞。
同来皆去尽,冲夜独吟归。
朝朝看春色,春色似相怜。
酒醒莺啼里,诗成蝶舞前。
摘花盈手露,折竹满庭烟。
亲故多相笑,疏狂似少年。
卑官还不恶,行止得逍遥。
晴野花侵路,春陂水上桥。
尘埃生暖色,药草长新苗。
看却烟光散,狂风处处飘。
身被春光引,经时更不归。
嚼花香满口,书竹粉黏衣。
弄日莺狂语,迎风蝶倒飞。
自知疏懒性,得事亦应稀。
晓脱青衫出,闲行气味长。
一瓶春酒色,数顷野花香。
朝客闻应羡,山僧见亦狂。
不将僮仆去,恐为损风光。
「游春十二首」译文解释
「游春十二首」注释大全
「游春十二首」拼音
Zheng Yue Yi Ri Hou ,Xun Chun Geng Bu Mian 。
Zi Zhi Hai Jin Pi ,Zhong Shui Guo Yu Dian 。
Kan Shui Ning Yi Lu ,Deng Shan Yu Dao Tian 。
You You Fang Sai Qi ,Duo Shi Wan Feng Qian 。
Guan Bei Chang Shao Shi ,Xian Pi You Mo Cheng 。
Wei Xiao Chong Han Qi ,Ying Chun Ren Bing Hang 。
Shu Zhi Feng Diao Ruan ,Cai Jia Tu Fu Qing 。
Hao Ge Lin Jian Que ,Jin Chao Zu Xi Sheng 。
Shi Jiu Xiang Qian Yin ,Chao Chao Sai Bu Qiong 。
Tai Hen Xue Shui Li ,Chun Se Zhu Yan Zhong 。
Ying Yu Yuan Chi Cao ,Cui Hua Yi Shu Feng 。
Shu Fei Ming Li Shi ,Ai Ci Shao Ren Tong 。
Chen Zhong Zhu Yin Li ,Shei Qian You Gao Qing 。
Chen Nuan Yan Qian Zuo ,Xun Fang Shu De Hang 。
Tu Rong Ning Shu Se ,Bing Bai Man Chi Sheng 。
Jian Jiao Chun Xiang Ni ,Chao Lai Shui Bu Qing 。
Shu Wan Mo Yi Shi ,Sui Li Dan Tian Nian 。
Jiu Li Cang Shen Qie ,Xin Yi Bao Xu Mian 。
Nuan Feng Hun Jiu Se ,Qing Ri Chang Qin Xian 。
Tong Ban Mo Ci Kun ,You Chun Gui Zai Xian 。
Kan Chun Chang Bu Zu ,Qi Geng Jiao Shen Lao 。
Si Li Hua Zhi Jing ,Shan Zhong Shui Se Gao 。
Nen Yun Qing Shi Xu ,Xin Cao Xi Ru Mao 。
Bing Qi Shi Ren Sai ,Hai Ying Fei Bi Hao 。
You You Xiao Xian Li ,Qiao Cui Ru Xin Nian 。
Yuan Sai Zao Shi Nao ,Xian Qing Bei Jiu Qian 。
Lian Hua Lin Xia Yin ,Ai Cao Ye Zhong Mian 。
Shu Lan Jin Cheng Xing ,Shei Ren Ken Geng Lian 。
Chu Chu Chun Guang Bian ,You Ren Yi Bu Xi 。
Xiang Yang Qing Leng Jiu ,Kan Ying Shi Xin Yi 。
Nen Shu Hang Yi Chang ,You Qin Yu Xuan Fei 。
Tong Lai Jie Qu Jin ,Chong Ye Du Yin Gui 。
Chao Chao Kan Chun Se ,Chun Se Shi Xiang Lian 。
Jiu Xing Ying Ti Li ,Shi Cheng Die Wu Qian 。
Zhai Hua Ying Shou Lou ,She Zhu Man Ting Yan 。
Qin Gu Duo Xiang Xiao ,Shu Kuang Shi Shao Nian 。
Bei Guan Hai Bu E ,Hang Zhi De Xiao Yao 。
Qing Ye Hua Qin Lu ,Chun Bei Shui Shang Qiao 。
Chen Ai Sheng Nuan Se ,Yao Cao Chang Xin Miao 。
Kan Que Yan Guang San ,Kuang Feng Chu Chu Piao 。
Shen Bei Chun Guang Yin ,Jing Shi Geng Bu Gui 。
Jiao Hua Xiang Man Kou ,Shu Zhu Fen Nian Yi 。
Long Ri Ying Kuang Yu ,Ying Feng Die Dao Fei 。
Zi Zhi Shu Lan Xing ,De Shi Yi Ying Xi 。
Xiao Tuo Qing Shan Chu ,Xian Hang Qi Wei Chang 。
Yi Ping Chun Jiu Se ,Shu Qing Ye Hua Xiang 。
Chao Ke Wen Ying Xian ,Shan Seng Jian Yi Kuang 。
Bu Jiang Tong Pu Qu ,Kong Wei Sun Feng Guang 。
「游春十二首」赏析摘录
「游春十二首」作者简介
姚合(约779~约846)中国唐代著名诗人。陕州(今河南陕县)人。元和十一年(816)进士,授武功主簿。历任监察御史,金、杭二州刺史、刑部郎中、给事中等职,终秘书少监。世称姚武功,其诗派称武功体。姚合在当时诗名很盛,与刘禹锡、李绅、张籍、王建、杨巨源、马戴、李群玉等都有往来唱酬。与贾岛友善,诗亦相近,然较贾略平浅,世称姚贾。擅长五律,以幽折清峭见长,善于摹写自然景物及萧条官况,时有佳句。但风格题材较单调,刻画景物较琐细。其诗曾为南宋永嘉四灵及江湖派诗人所师法。今传《姚少监诗集》10卷,另编有《极玄集》。 姚合在当时诗名很盛,交游甚广,与刘禹锡、李绅、张籍、王建、杨巨源、马戴、李群玉等都有往来唱酬。与贾岛友善,诗亦相近,然较贾岛略为平浅。世称"姚贾"。擅长五律,以幽折清峭见长,善于摹写自然景物及萧条官况,时有佳句。但风格题材较单调,刻画景物亦较琐细。明代胡震亨评论他的诗说:"洗濯既净,挺拔欲高。得趣于浪仙之僻,而运以爽亮;取材于籍、建之浅,而媚以□芬。"殆兼同时数子,巧撮其长者。但体似尖小,味亦微□。故品局中驷耳。"(《唐音癸签》)其诗对后世有一定影响,曾为南宋"永嘉四灵"(见"四灵体")及江湖派诗人所师法。今传《姚少监诗集》10卷,通行有明代汲古阁刻本及《四部丛刊》影印明钞本。另编选有《极玄集》,收入《唐人选唐诗(十种)》。事迹见新、旧《唐书》本传。